Năm 1997, tại HàNội từng xôn xao vụ án bà chủ cửa hàng rèm Công Anh (phố Cầu Giấy) bịngười chồng cũ do ghen tuông đã thuê người tạt axít hủy hoại khuôn mặt.Người ta bảo sau tai nạn, người đàn bà ấy luôn trùm khăn kín mít chỉ đểhở ra đôi mắt và không bao giờ tiếp xúc với người lạ. Có người lại bảobà chủ cửa hàng đã bỏ đi biệt tích để không ai nhìn thấy gương mặt xấuxí của mình.
15 năm sau, tình cờ tôi gặp lại bà chủ bị tạt axítngày nào. Trên gương mặt chị vẫn còn nhiều vết sẹo, song nụ cười đã trởlại. Bước ra từ bóng tối, người đàn bà đầy nghị lực ấy nay đã trở thànhbà chủ của hệ thống cửa hàng kinh doanh mành rèm trang trí lớn nhất khuvực Cầu Giấy. Không chỉ làm giàu cho mình, chị còn giúp đỡ anh em, concháu trong nhà phát triển nghề kinh doanh rèm gần khắp Hà Nội.
Tình duyên lận đận
Tên chị là Lê Thị Kim Tiến. Sinh năm 1963, tuổi QuýMão, chị bảo hồi trẻ chẳng tin tử vi tướng số. Nhưng cái câu "Trai Đinh -Nhâm - Quý thì tài, gái Đinh - Nhâm - Quý đi hai lần đò", hình như vậnđúng vào người chị. Tình duyên lận đận và đau đớn thay, người gây họacho chị lại chính là người chồng chung lưng đấu cật một thời.
|
| |
Chị Tiến quê gốc ở Ninh Giang, Hải Dương. Gia đìnhchị có truyền thống nghệ thuật. Bố chị chuyên dạy hát chèo trong huyện,kiêm chủ một hiệu ảnh. Nhà có tới 10 anh chị em, chị là thứ 5. Một nửaanh chị em trong nhà theo nghệ thuật với các bộ môn ca múa nhạc, kịch.Ngày xưa ở nhà, bố cưng chiều chị nhất vì trong nhà, chỉ có mình chị haylụi cụi giúp bố rửa ảnh. Gia đình chị lúc đó, dù đông con nhưng cũngkhá sung túc so với cuộc sống của thời bao cấp bấy giờ.
Học xong phổ thông, chị thi tuyển vào Đoàn kịch nóiHải Dương. "Nghe người ta thông báo tuyển thì mình đi tuyển. Không ngờtrúng ngay. Chắc lúc đó xinh xắn nên được tuyển", chị cười nhớ lại mộtthời tuổi trẻ. Chừng một năm sau thì chị kết hôn. Năm đó chị mới 19tuổi. Chồng chị cũng là diễn viên kịch nói cùng đoàn và là Trưởng banchuyên môn, thầy dạy của chị. Thời điểm đó theo quy định của đoàn kịchthì sau khi vào công tác từ 3-5 năm mới được xây dựng gia đình. Chị bảohồi đó còn trẻ nên nghĩ đã yêu ai thì phải yêu bằng được nên hai ngườivẫn quyết định làm đám cưới rồi bỏ đoàn kịch. "Quy định như vậy rồi,mình ở lại đoàn cũng khó". Rồi chị theo chồng về quê ở Ân Thi, Hưng Yên.
Sóng gió cuộc đời bắt đầu từ những ngày bước chân đilấy chồng. Từ một diễn viên kịch nói chỉ biết đến sàn diễn, buổi sángchị phải dậy sớm, đi bộ mấy cây số với gánh bánh rán trên vai rong ruổira chợ. Chiều thì làm ruộng. Cô gái trẻ ứa nước mắt vì ở nhà chỉ đi họcvà làm ảnh cùng bố, chưa chân lấm tay bùn bao giờ. Nhưng tình yêu tuổitrẻ giúp chị vượt qua tất cả. "Ngày đó bữa cơm đạm bạc chỉ có rau, nướcmắm cũng không có phải đi xin muối hòa với nước thay mắm. Thế nhưng vợchồng hạnh phúc, rau cháo có nhau. Đến lúc cuộc sống bớt khổ hơn, cócái ăn cái mặc thì vợ chồng lại chẳng ở được với nhau" - chị ngậm ngùichua xót kể lại chuyện cũ. Sau này, chị mới nhớ lại trước khi lấy chồng,nhiều người nói cuộc hôn nhân này sẽ tan vỡ nhưng chị không tin. Chị đãcố gắng gìn giữ nhưng cuối cùng vẫn không thắng nổi định mệnh.
Năm 1986, sau khi ly hôn, chị lên Hà Nội vào Đoànkịch nói Bộ Nội vụ (nay là Đoàn kịch CAND). Lúc đó chỉ là nhân viên hợpđồng, lại ôm theo cậu con trai mới 3 tuổi, chị bảo đồng lương không thểnuôi sống hai mẹ con nên chị tranh thủ đi buôn phụ tùng xe đạp. Côngviệc làm thêm này đưa đẩy chị gặp Nguyễn Văn C. (54 tuổi), ở Phố Huế,quận Hai Bà Trưng, Hà Nội, người chủ mưu vụ tạt axít chị sau này. Giađình anh C. chuyên kinh doanh phụ tùng xe đạp. C. lúc đó cũng mới ly hônvợ.
Vụ tạt axít kinh hoàng
Năm 1988, chị bước vào cuộc hôn nhân thứ hai, bấtchấp sự phản đối của gia đình nhà chồng. Mẹ chồng đến cơ quan chị làm ầmlên. Chị buộc phải nghỉ việc. Hai vợ chồng về Hải Dương thuê cửa hàngkinh doanh phụ tùng. Đến năm 1993, thấy công việc làm ăn của vợ chồngchị phát đạt nên nhà chồng nguôi giận, bảo hai người về. Không ngờ saukhi thâu tóm kinh tế, mẹ chồng tìm cớ gây chuyện, xúi giục con trai đốixử tệ bạc với chị.
Chị bảo lúc đó cũng đã nhiều lần làm đơn ly hôn gửiphường Lê Đại Hành nhưng không được giải quyết vì người ta đòi hỏi hộkhẩu mà chị lại không có. Hình như lo ngại chị tranh giành chỗ ở nênnhà chồng đã không cho chị nhập hộ khẩu. Không chịu được cuộc sống giađình nhà chồng quá hà khắc, chị ôm con bỏ đi với hai bàn tay trắng.
Không nhà cửa, chị mang con về ở nhà chị gái tại quậnThanh Xuân tá túc. Tình cờ năm 1996, hai chị em vào Sài Gòn chơi, thấynghề làm mành rèm trang trí nhà lúc đó rất phát đạt, chị học lỏm cáchlàm rồi quyết định ra Hà Nội kinh doanh mặt hàng này. Hai chị em chungnhau mở một cửa hàng rèm nho nhỏ trên phố Tây Sơn mang tên Hải Yến. Mộtlần đưa con đi chơi công viên Thủ Lệ, qua phố Cầu Giấy lúc đó mới mởđường, chị nhận ra đó là "thị trường" tiềm năng cho nghề rèm sau này nênquyết định mở cửa hàng riêng, lấy tên cậu con trai thứ hai Công Anh.Hồi đó Hà Nội không có nhiều người kinh doanh mành rèm nên cửa hàng củachị rất đông khách, lúc nào cũng xếp hàng như thời tem phiếu. Công việclàm ăn của chị rất thuận lợi.
Bà chủ cửa hàng rèm Công Anh xinh đẹp, kinh doanhgiỏi giang lại độc thân khiến nhiều người đàn ông tơ tưởng là chuyệnbình thường. Đúng lúc đó, người chồng thứ hai Nguyễn Văn C. đến tìm chịđề nghị nối lại tình cảm. Chị không chấp nhận thì C. dọa nếu không quayvề sẽ tạt axít.
Lúc đó chị chỉ nghĩ anh ta dọa chơi, vì những kẻ đãnói ra miệng thì khó mà làm thật. Nhưng không ngờ anh ta luôn nung nấuâm mưu tàn độc, hủy hoại nhan sắc của chị để không còn người đàn ông nàokhác dám theo đuổi.
Chị vẫn nhớ như in ngày định mệnh hôm đó là 23/8 âmlịch năm 1997. C. ngồi lỳ ở cửa hàng ỉ ôi xin chị quay lại với anh ta.Sẩm tối, chị đóng cửa hàng về nhà em gái ở Yên Hòa, anh ta vẫn lẵngnhẵng đi xe theo sau. Chị đi bộ qua đường, thấy một thanh niên lúi húitrên vỉa hè với một chiếc hộp. Lúc đó mải về nhà cơm nước vì công việclúc đó rất đắt khách, hôm nào chị cũng thức đêm may rèm đến 1-2 giờsáng, nên chị cũng không chú ý đến cậu thanh niên kia.
Đến trước Trung tâm thương mại Cầu Giấy, bất ngờ chịthấy mặt bỏng rát, cảm giác như có cả khối bê tông đổ ập lên mặt. Chịbiết ngay đã bị hắt axít, liền kêu cứu. Nguyễn Văn C. đi sau, giả vờ kêulên: "Trời ơi, ai cứu vợ tôi với!". Khi đưa chị vào Bệnh viện 103 cấpcứu, thái độ luống cuống, run rẩy của anh ta đã khiến Cơ quan công annghi vấn. Bị triệu tập về trụ sở công an, Nguyễn Văn C. khai nhận ngayanh ta chính là kẻ chủ mưu thuê người tạt axít vợ. Đối tượng trực tiếptạt axít chị bỏ trốn và bị bắt sau đó mấy năm, bị xử 15 năm tù giam.
Chị Tiến bảo khi bị hắt axít, chị cũng biết ngay C.là thủ phạm nhưng thực sự trong lòng, chị không muốn anh ta lại bị bắt.Sau này ra tòa chị vẫn đứng ra xin cho anh ta. Thậm chí khi anh ta thụán tại trại Tân Kỳ, Nghệ An, chị vẫn lặn lội vào thăm, mang cả con nhỏvào. Hồi đó xe cộ còn chưa nhiều, mỗi chuyến đi rất vất vả, lại phảichuẩn bị thức ăn và những đồ dùng cần thiết. Thấy chị thăm nuôi C., mọingười rất ngạc nhiên và mắng chị: "Đồ điên, nó làm mày thân tàn ma dạinhư vậy, việc gì phải thăm nuôi". Nhưng chị bảo vợ chồng một ngày cũnglà nghĩa. Anh ta có lỗi với chị nhưng vẫn là bố của con chị. Chị khôngmuốn thằng bé bị thiếu thốn tình cha.
Một thời gian sau chị nghe bên nhà chồng cũ mỉa mairằng, bây giờ xấu xí, không lấy được ai nữa nên muốn quay lại. Chị cảmthấy bị xúc phạm và cũng không muốn bị mang tiếng nên từ đó không đếnthăm C. nữa. Nhưng chị vẫn làm những việc tình nghĩa với C., làm đơn xingiảm án cho anh ta. Cũng vì tác động của chị, C. được giảm án từ 15 nămxuống 13 năm. Do cải tạo tốt nên 7 năm sau, C. được ra trại. Dường nhưhối lỗi, C. đã đến nhà xin lỗi chị.
Trở lại những ngày chị điều trị bỏng axít tại Bệnhviện Quân y 103. Đó là những ngày kinh hoàng nhất trong cuộc đời chị.Thương em gái, anh trai chị là Lê Huy Dũng đã chấp nhận bỏ công việclái xe ở Thủy điện Sông Đà, bỏ cả gia đình từ Hòa Bình xuống chăm em.Chị bảo trong 10 anh chị em thì anh Dũng thương chị nhất. Dù chị còn cótới 6 người chị em gái khác nhưng không ai thương chị, chăm sóc em gáitận tình, chu đáo như người anh trai ấy.
Những ngày ở trong bệnh viện, chị chỉ nhớ liên tụclên bàn mổ, lúc nào cũng mê man vì chưa kịp tỉnh đã lại gây mê cho cuộcphẫu thuật tiếp. May mắn khi bị tạt axít, theo phản xạ chị đưa tay lênôm mặt, che mắt. Đôi mắt thì còn nhưng một bàn tay thì co quắp, chỉ cònhai ngón tay là duỗi thẳng được. Để giữ cho đôi mắt của chị, người tatiêm thuốc thẳng vào mắt. Cứ mười lăm phút lại phải tra thuốc một lần,gần chục lọ thuốc khác nhau. Nhờ sự tận tâm của người anh trai đã giữcho đôi mắt của chị được lành lặn. Chị nghẹn ngào kể, mỗi lần đưa chịvào phòng phẫu thuật, anh trai chị lại bỏ ra sân khóc. Mắt chị khôngnhìn thấy nhưng chị linh cảm thấy tiếng nấc nghẹn của người anh traingoài sân. Và chị cũng khóc. Khóc vì thương anh. Khóc cho số phận quánghiệt ngã của mình.
Mọi người giấu bố mẹ việc chị bị nạn. Nhưng mẹ chịđọc báo biết, vội vã lên thăm con. Mẹ chị đã ngất lịm khi nhìn thấy bộmặt kinh hoàng của chị. Sau này, kể cả khi phẫu thuật lại mặt, nhiều lúcnhớ bố mẹ lắm nhưng chị vẫn không dám về quê, vì sợ bố mẹ nhìn thấygương mặt chị sẽ thêm buồn.
Sau hơn 1 tháng điều trị, chị trốn viện về nhà. Chịbảo không chịu nổi khi liên tục phẫu thuật. Trong vòng 41 ngày, chịtrải qua gần chục ca mổ. Trên người chị giờ đây chỗ nào cũng có sẹo vìnhững mảng da lành lặn lần lượt được bóc tách phục vụ cho việc phẫuthuật vá da trên vùng mặt và cổ đã bị axít hủy hoại. "Em có tưởng tượngngười ta lột da con ếch thế nào không thì người chị cũng bị bóc da gầnhết như vậy. Tan nát hết" - chị nói mà nước mắt cứ giàn giụa.
Trước khi chị từ viện về, mọi người đã ý thức giấutất cả gương trong nhà để chị không nhìn được khuôn mặt thật bị biếndạng, nhưng vô tình lại quên tấm gương trong nhà tắm. Chị nhớ rất rõ vềnhà được vài hôm, một buổi tối chị vào nhà tắm và nhìn thấy mặt mìnhtrong gương. Cảm giác lúc đó của chị ghê sợ như gặp phải quái vật. Chịđã hét lên rất to khiến cả hàng xóm cũng phải chạy sang. Trong gươngkhông phải là chị, người đàn bà xinh đẹp ngày nào mà là một bộ mặt gớmghiếc, méo xệch, rúm ró sẹo. Cái mũi thanh tú biến mất chỉ còn hai lỗmũi. Một bên tai cũng không còn. Cả gương mặt bị kéo lệch về phía bêntrái. Vùng cổ và dọc hai cánh tay đầy sẹo chẳng chịt.
Tôi nghĩ chị là một người đàn bà quả cảm khi đến giờ,chị vẫn lưu giữ toàn bộ những tấm hình ghi lại chân dung của chị saukhi bị tai nạn, theo từng thời gian. Chị đưa cho tôi xem. Dù chỉ nhìnqua ảnh thôi nhưng tôi biết chị đã đau đớn như thế nào khi phải mang mộtgương mặt ác mộng bằng ấy năm trời…
Chị kể, không hiểu có phải là điềm báo không nhưngkhoảng một tuần trước khi xảy ra vụ án, tự nhiên chị nổi hứng rủ mấyngười bạn gái đi chụp ảnh nghệ thuật tại studio của vợ chồng nghệ sĩ ChíTrung - Ngọc Huyền. Đó là năm 37 tuổi mà theo chị thì đúng cung hạn.Chị mặc váy cô dâu, gương mặt rạng ngời hạnh phúc.
Mỗi lần nhìn những bức ảnh cũ, quá khứ lại ùa vềkhiến chị không ngăn được những giọt nước mắt đau đớn, xót xa cho sốphận của mình. "Buồn lắm" - giọng chị nghe mênh mang như nước hồ thu…